Mười Người Da Đen Nhỏ
Mười Người Da Đen Nhỏ
Những tấm vé đã được gửi đi. Những bức thư, những lời mời, tất cả đều được soạn thảo cẩn thận.
Mười con người, mười cuộc đời khác biệt. Họ đến từ những nơi khác nhau, mang theo những bí mật không ai biết. Không ai từ chối lời mời—một chuyến nghỉ dưỡng trên hòn đảo Soldier xinh đẹp ngoài khơi bờ biển Devon.
Biển êm đềm. Trời quang đãng. Chuyến tàu rời bến đúng giờ.
Chẳng ai trong số họ biết rằng, đây sẽ là hành trình cuối cùng.
Cuối năm 1930, có 8 vị khách thuộc đủ mọi tầng lớp và lứa tuổi được mời nghỉ tại ngôi biệt thự trên Soldier Island, một hòn đảo nằm trơ trọi ngoài khơi vùng Devon. Sau khi được ông Fred Naracott chở tới đảo, họ nhận ra rằng chủ ngôi biệt thự (người được cho là đã mời họ) không có mặt, đón tiếp họ là hai người quản gia, cặp vợ chồng Thomas và Ethel Rogers.
Mỗi người khách lần lượt phát hiện trong phòng ngủ của họ một bài đồng dao có tên Ten Little Soldier Boys
BẢN GỐC
Ten little soldier boys went out to dine;
One choked his little self and then there were nine.
Nine little soldier boys sat up very late;
One overslept himself and then there were eight.
Eight little soldier boys traveling in Devon;
One said he’d stay there and then there were seven.
Seven little soldier boys chopping up sticks;
One chopped himself in halves and then there were six.
Six little soldier boys playing with a hive;
A bumblebee stung one and then there were five.
Five little soldier boys going in for law;
One got in chancery and then there were four.
Four little soldier boys going out to sea;
A red herring swallowed one and then there were three.
Three little soldier boys walking in the zoo;
A big bear hugged one and then there were two.
Two little soldier boys sitting in the sun;
One got frizzled up and then there was one.
One little soldier boy left all alone;
He went out and hanged himself and then there were none.
TẠM DỊCH
Mười tên lính nhỏ đi ăn
Một tên chết nghẹn, giờ còn chín tên
Chín tên thức muộn trong đêm
Một quên không dậy, tám tên ngậm ngùi.
Devon du thuyền chúng chơi
Một tên nằm lại, bảy thời ra đi.
Một tên bổ củi làm chi,
Bổ đôi một đứa, sáu tên muộn phiền.
Sáu đem tổ ong ra nghiền,
Một ong đốt chết, còn năm sững sờ.
Đến tòa năm đứa kia chờ,
Một vào Thượng thẩm, bốn ra biển ngồi.
Bốn tên cùng ra biển trời,
Trích đỏ nuốt một, giờ còn lại ba.
Vườn thú ba đứa la cà,
Gấu to vồ một, còn hai vẹn toàn.
Hai tên đi dưới nắng vàng,
Một cong khô chết, một tên bơ phờ.
Còn tên lính nhỏ thẫn thờ,
Hắn đi treo cổ mình lên trần nhà.
Và rồi chẳng còn ai.
10 Con Người 10 Tội Lỗi Khác Nhau
Anthony Marston: gây tai nạn chết người nhưng không hối hận
Mrs. Rogers: cùng chồng bỏ mặc người khác đến chết
General MacArthur: cố tình đẩy tình địch vào chỗ chết
Mr. Rogers: tiếp tay giết chủ cũ để chiếm tài sản
Emily Brent: đuổi người giúp việc mang thai, gián tiếp khiến cô tự sát
Justice Wargrave: kết án tử hình một người vô tội
Dr. Armstrong: phẫu thuật trong tình trạng say xỉn, khiến bệnh nhân chết
William Blore: khai man khiến người vô tội chết oan
Philip Lombard : bỏ mặc người bản địa đến chết khi làm nhiệm vụ
Vera Claythorne: khiến trẻ con chết đuối để người yêu hưởng gia tài
VÀ ĐÃ ĐẾN LÚC CÔNG LÝ TRỞ THÀNH ÁN TỬ
Mười người da đen nhỏ không chỉ là một tiểu thuyết trinh thám xuất sắc mà còn là một tác phẩm chứa đựng những tầng ý nghĩa sâu sắc về tội lỗi, sự trừng phạt và nỗi sợ hãi trong bản chất con người.
Từ những trang đầu tiên, Agatha Christie đã dựng lên một bầu không khí căng thẳng tột độ. Mười con người xa lạ, mỗi người mang trong mình một tội lỗi chưa từng bị phán xét, bị dẫn dụ đến một hòn đảo biệt lập mà không hay biết về số phận đang chờ đón họ. Khi từng người lần lượt bị sát hại theo lời bài đồng dao, nỗi kinh hoàng dần lên đến đỉnh điểm. Họ không chỉ đối mặt với cái chết mà còn đối mặt với chính lương tâm của mình – với những lỗi lầm tưởng chừng đã bị chôn vùi trong quá khứ.
Điều làm nên sự vĩ đại của Mười người da đen nhỏ không chỉ là sự ly kỳ trong tình tiết mà còn là cách nó khắc họa tâm lý con người. Khi cái chết rình rập, những vỏ bọc dần sụp đổ, để lộ bản chất thật sự của từng người. Có kẻ hoảng loạn, có người dửng dưng chấp nhận số phận, có người cố gắng tìm ra sự thật nhưng rồi lại chìm trong nỗi hoài nghi. Cuộc chiến tâm lý này chính là điểm nhấn đặc sắc nhất của tác phẩm.
Hơn cả một câu chuyện trinh thám, tác phẩm đặt ra một câu hỏi lớn: Công lý thực sự là gì? Trong truyện, kẻ sát nhân không giết người vì lòng hận thù hay tư lợi cá nhân, mà vì hắn tin rằng mình đang thực thi công lý. Nhưng liệu công lý có thể được thực hiện bằng bạo lực? Liệu có ai có quyền định đoạt sự sống của kẻ khác, ngay cả khi họ có tội? Câu hỏi này không có câu trả lời rõ ràng, nhưng nó khiến người đọc trăn trở ngay cả khi đã gấp sách lại.
Cái kết của truyện để lại một sự ám ảnh khó tả. Khi sự thật được hé lộ qua bức thư cuối cùng, tôi vừa kinh ngạc trước sự thông minh tuyệt đối của hung thủ, vừa rùng mình trước cách hắn biến công lý thành một trò chơi chết chóc hoàn hảo. Không ai sống sót, không có sự cứu rỗi, chỉ có sự im lặng đáng sợ bao trùm hòn đảo.